Em hãy cứ ngủ quên trong câu chuyện của chúng ta, hãy ngủ quên như giây phút này em đang ngủ quên trong vòng tay tôi vậy.
Lại một đêm tôi khiến em ngủ quên khi câu chuyện của chúng mình bên điện
thoại còn dang dở. Lần nào cũng vậy, mỗi khi không thấy em trả lời là
tôi biết đôi mắt em đã khép và chiếc điện thoại rời khỏi bàn tay nhỏ bé
của em trong vô thức.
Tôi đã dặn em rất nhiều lần rằng hãy cho tôi biết em đã buồn ngủ mất
rồi, em đã mệt để chúng mình dừng câu chuyện lại, nhưng người tình ơi
chẳng lần nào chúng ta thành công cả vì tôi thì luôn say sưa kể em nghe
còn em thì lắng nghe câu chuyện của tôi trong miên man như thể đêm nay
dài vô tận.
Em nói em thích nghe tiếng tôi thủ thỉ nói đủ chuyện khuyên bảo nhưng
em chẳng muốn nói câu gì cả, chỉ muốn nghe và nghe lời tôi nói thôi, vì
lúc đó em thấy mình nhỏ bé nhường nào! Người thương ơi, dù thế nào tôi
cũng không trách em đâu, em hãy cứ ngủ quên khi em mệt, hãy cứ ngủ quên
trong câu chuyện của chúng ta, hãy ngủ quên như giây phút này em đang
ngủ quên trong vòng tay tôi vậy.
Kiếp này tôi vẫn đợi em được, huống chi đợi em đêm nay trong niềm
hạnh phúc vì tôi hiểu: trong giấc mơ em vẫn thấy tôi với những câu
chuyện bên đời!
Thứ Bảy, 27 tháng 2, 2016
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

